Bạn biết đấy, tôi đã quan tâm đến lịch sử kinh tế từ lâu, và một điều luôn gây ấn tượng — cách mọi người lặp lại những sai lầm giống nhau. Đại khủng hoảng là không chỉ là những con số trong sách giáo khoa, đó là một thảm họa thực sự đã lật đổ cuộc sống của hàng triệu người. Mọi chuyện bắt đầu từ việc đầu cơ trên thị trường chứng khoán, rồi kết thúc bằng một sự sụp đổ toàn cầu.



Tháng 10 năm 1929. Thứ Ba Đen tối. Các nhà đầu tư hoảng loạn mua cổ phiếu vay mượn hàng loạt, giá cổ phiếu tăng vọt lên tận trời, rồi — bùng nổ. Tất cả sụp đổ trong một ngày. Mọi người mất tiền tiết kiệm, các ngân hàng lần lượt đóng cửa. Hoảng loạn lan rộng như một làn sóng — các nhà gửi tiền chạy đến ngân hàng đòi tiền, các ngân hàng không chịu nổi và phá sản. Đó là một phản ứng dây chuyền thực sự.

Nhưng điều thú vị là: đại khủng hoảng không chỉ là khủng hoảng của Mỹ. Châu Âu, đã yếu đi sau chiến tranh, bị tổn thương nặng nề về xuất khẩu. Các chính phủ bắt đầu áp dụng hàng rào thuế quan, cố gắng bảo vệ thị trường của mình, nhưng điều đó chỉ làm tình hình tồi tệ hơn. Thương mại toàn cầu giảm sút, sản xuất thu hẹp, tỷ lệ thất nghiệp tăng vọt lên 25% ở một số quốc gia. Người dân không thể mua bánh mì, hàng dài xếp hàng chờ thực phẩm trở thành chuyện bình thường ở các thành phố.

Điều làm tôi sốc là thời gian kéo dài của nó. Một thập kỷ của địa ngục kinh tế. Hàng nghìn công ty đóng cửa, nông dân mất đất, hàng triệu người mất việc làm. Căng thẳng xã hội gia tăng, ở một số quốc gia dẫn đến các biến động chính trị, xuất hiện các phong trào cực đoan.

Giải pháp thoát khỏi cơn ác mộng này không đến ngay lập tức. Franklin D. Roosevelt khởi xướng Chương trình Mới — các chương trình chính phủ quy mô lớn, các dự án cộng đồng, tạo ra các công việc mới. Các chính phủ các nước khác cũng bắt đầu can thiệp vào nền kinh tế. Rồi chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu, điều này, dù có vẻ nghịch lý, đã giúp các nền kinh tế phục hồi qua sản xuất quân sự và hạ tầng.

Cuối cùng, từ cơn ác mộng đó, con người đã rút ra bài học. Đã xuất hiện các hệ thống bảo hiểm tiền gửi, quy định thị trường chứng khoán, hệ thống an sinh xã hội. Các chính phủ hiểu rằng cần quản lý nền kinh tế một cách chủ động hơn, bảo vệ người dân khỏi khủng hoảng.

Hôm nay, khi thấy sự biến động của thị trường, tôi lại nhớ về câu chuyện này. Đại khủng hoảng là lời nhắc nhở về việc hệ thống có thể mong manh đến mức nào nếu không kiểm soát. Những bài học từ những năm 1930 vẫn ảnh hưởng đến các quyết định của các chính trị gia và các chuyên gia. Và điều đó đúng — việc quên đi lịch sử thật nguy hiểm.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim