Căng thẳng eo biển Hormuz leo thang, giá dầu đạt mức cao mới trong 6 tuần: Giá dầu tăng sẽ tác động thế nào đến vàng, USD, thị trường chứng khoán và Bitcoin?

XTIUSD1,98%
XBRUSD1,71%
XAUUSD-0,20%
BTC-1,18%
Key Takeaways
  • Việc đóng eo biển Hormuz do xung đột Mỹ–Iran leo thang đã đẩy giá dầu WTI lên 87,95 USD và Brent lên 91,27 USD vào ngày 23 tháng 7 năm 2026.
  • Tồn kho dầu thô toàn cầu giảm xuống dưới mức của tháng 2 năm 2026, trong khi khu lưu trữ Cushing tiến gần ngưỡng tối thiểu vận hành 674.000 thùng, ghi nhận mức giảm theo tuần.
  • Lực lượng vũ trang Iran đã chính thức tuyên bố việc đóng eo biển, trong khi Goldman Sachs cảnh báo rằng giá dầu Brent có thể vượt mốc 120 USD nếu khủng hoảng tiếp tục diễn biến xấu đi.

Ngày 23/7/2026, thị trường vốn toàn cầu chứng kiến một đợt tái định giá do yếu tố địa chính trị dẫn dắt.

Đêm qua và sáng nay, xung đột Mỹ-Iran chưa có dấu hiệu hạ nhiệt; hai bên liên tục “đả” nhau, đồng thời nhấn mạnh các “lằn ranh” cho hành động của mình. Trên mạng xã hội, Trump viết rằng, mỗi lần Iran bắn tàu tại eo biển Hormuz, Mỹ sẽ oanh tạc và phá hủy một cây cầu hoặc nhà máy điện của Iran, bao gồm các cơ sở nằm trong và xung quanh thủ đô Tehran. Trump cũng cho biết phía Mỹ không cần eo biển Hormuz và sẽ hợp tác với Venezuela để sản xuất dầu. Phía Iran lại phản hồi cứng rắn: nếu Iran không thể bán dầu thì quốc gia khác cũng đừng hòng bán; nếu an ninh của Iran không được đảm bảo, mọi cơ sở hạ tầng sẽ không an toàn. Tuyên bố của Bộ chỉ huy trung ương lực lượng vũ trang Khatam al-Anbia nêu rõ rằng, nếu Mỹ đưa các mối đe dọa thành hành động, lực lượng vũ trang Iran sẽ không cho phép trong khu vực xuất ra dù chỉ một giọt dầu, và dầu mỏ, khí đốt, điện năng cũng như hạ tầng kinh tế trong khu vực sẽ trở thành mục tiêu tấn công.

Tác động thực chất của cuộc xung đột tập trung vào eo biển Hormuz—huyết mạch vận chuyển năng lượng quan trọng nhất thế giới. Lực lượng vũ trang Iran đã tuyên bố chính thức rằng eo biển Hormuz vẫn đang ở trạng thái đóng. Dù có tính đến cả các “con tàu đen” chưa được công bố lộ trình thông hành, lượng tàu chở dầu qua eo biển cũng đã giảm xuống mức cực thấp. Trong khi đó, lực lượng Houthi tại Yemen do Iran hậu thuẫn đã thông báo vào ngày 23/7 về các đòn tấn công quân sự nhắm vào hai tàu chở dầu của Saudi Arabia; rủi ro theo hướng Biển Đỏ đồng thời tăng cao.

Trong bối cảnh này, giá dầu quốc tế tăng mạnh. Theo dữ liệu của Gate, ngày 23/7, dầu WTI giao ngay ở mức 87,95 USD, tăng 2,79% trong 24 giờ; dầu Brent ở mức 91,27 USD, tăng 1,77%. Trong phiên, dầu Brent từng vượt ngưỡng 95 USD/thùng. WTI tăng lên mức cao nhất trong khoảng 6 tuần quanh 88 USD. Logic của hai đường xu hướng—địa chính trị và các yếu tố cơ bản—đang hiếm khi “siết lại” đồng thời.

{currencycard:tradfi}(XTIUSD)$XBRUSD

Biến động mạnh của giá dầu đang lan truyền sang thị trường tài sản toàn cầu thông qua nhiều kênh. Phân tích cơ chế lan truyền này—từ việc rủi ro địa chính trị đẩy giá dầu lên, đến việc giá dầu tăng ảnh hưởng thế nào tới vàng, USD, cổ phiếu và tài sản mã hóa—đồng thời cung cấp khung logic phân bổ đa tài sản cho nhà đầu tư.

Eo biển Hormuz: “công tắc tổng” của thị trường năng lượng toàn cầu

Để hiểu đợt tăng giá dầu lần này, trước hết cần hiểu vị trí chiến lược của eo biển Hormuz.

Eo biển Hormuz nối Vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương, là nút vận tải năng lượng quan trọng nhất trên thế giới. Ở trạng thái bình thường, các quốc gia ven Vịnh Ba Tư xuất khẩu hơn 20M thùng dầu thô mỗi ngày qua eo biển này. Khoảng một phần ba giao dịch dầu mỏ bằng đường biển của thế giới phải đi qua “vệt nước” hẹp này. Bất kỳ sự cản trở thông hành nào cũng sẽ tác động trực tiếp tới hệ thống cung cấp dầu thô toàn cầu.

Ảnh hưởng của cuộc xung đột Mỹ-Iran lần này đối với eo biển vượt xa so với lần xung đột đầu tháng 2. Hiện thị trường đã xuất hiện hai thay đổi cốt lõi: Thứ nhất, dự trữ dầu toàn cầu đã trải qua nhiều tháng tiêu hao, năng lực “đệm” suy giảm mạnh; tổng dự trữ dầu hiện thấp hơn mức vào cuối tháng 2 khi xung đột Mỹ-Iran bùng phát. Dự trữ dầu chiến lược của các nước OECD đã giảm xuống mức thấp kể từ sau năm 2003. Thứ hai, kho dự trữ Cushing tuần trước lại giảm 674k thùng, rơi vào hiệu ứng “đáy bồn chứa”. Điều này có nghĩa là cùng một cú sốc địa chính trị trong bối cảnh hiện tại có thể tạo ra độ co giãn về giá lớn hơn.

Tác động trực tiếp khi eo biển bị cản trở là sự thu hẹp nguồn cung. Trong trạng thái bán phong tỏa của eo biển Hormuz, lượng xuất khẩu dầu thô của Iraq, Kuwait và Iran bị cắt giảm đáng kể. Dù lượng vận chuyển qua tuyến ống dẫn dầu phía Đông-Tây của Saudi Arabia và tuyến ống Fujairah của UAE cộng lại có tăng lên, nhưng vẫn không thể bù hoàn toàn phần thiếu hụt do ách tắc đường biển. Điều quan trọng hơn, công suất nhàn rỗi ở Trung Đông lại tập trung tại các quốc gia sản xuất dầu bên bờ Vịnh Ba Tư; ngay cả khi OPEC+ có ý định tăng sản lượng, việc xuất dầu để đưa tới thị trường toàn cầu cũng khó có thể “vượt qua” được tuyến đường hàng hải bị giới hạn. Tính đến tháng 7, năng lực sản xuất danh nghĩa còn hiệu lực của OPEC+ chỉ là 2,5 triệu thùng/ngày—mức thấp bất thường trong lịch sử.

Song parallel đó, phần bù rủi ro địa chính trị đang nhanh chóng được đưa vào giá dầu. Biến số then chốt trong lời đe dọa lần này của Trump là mức độ chính xác về mặt địa lý được nâng lên rõ rệt—tuyên bố mới đã xác định “gần hoặc trong thủ đô Tehran” nằm trong tọa độ nhắm bắn. Sự thay đổi ngôn từ này đang được thị trường dầu thô diễn giải như một tín hiệu rằng xung đột có thể leo thang hơn nữa. Chủ tịch Quốc hội Iran, ông Qalibaf, cho biết tình hình eo biển Hormuz sẽ không trở lại trạng thái như trước chiến tranh. Hai bên đều gây sức ép theo mô hình “leo thang đổi leo thang”, nên trong ngắn hạn eo biển khó có thể được làm dịu một cách thực chất.

Goldman Sachs đưa ra cảnh báo: nếu khủng hoảng ở “cổ họng” Vịnh Ba Tư tiếp tục xấu đi, dầu Brent có thể vượt 120 USD. Hiện tại, việc leo thang xung đột xảy ra vào một thời điểm đặc biệt mong manh đối với thị trường năng lượng; các cuộc tấn công liên tục của Ukraine vào các nhà máy lọc dầu ở Nga cũng đang siết chặt hơn nữa nguồn cung nhiên liệu vận tải toàn cầu như diesel.

Chuỗi lan truyền của việc giá dầu tăng: từ giá năng lượng tới định giá lại tài sản

Giá dầu tăng không bao giờ chỉ là chuyện của riêng thị trường năng lượng. Là một trong những tư liệu sản xuất cơ bản nhất của xã hội hiện đại và cũng là biến số đầu vào của lạm phát, biến động giá dầu thô sẽ truyền qua nhiều kênh tới các loại tài sản.

Vàng: hai động lực từ nhu cầu trú ẩn và kỳ vọng lạm phát

Vàng là một trong những bên được hưởng lợi rõ ràng nhất trong cú sốc địa chính trị lần này. Vàng giao ngay từng tăng 2%, giá vàng bạc giao ngay tăng 1,5%. Vàng kỳ hạn COMEX tăng 1,46%, lên 4.135,9 USD/ounce.

$[XAUUSD](https://www.gate.com/vn/tradfi/trade/XAUUSD)

Logic của đà tăng vàng tương đối rõ ràng: một mặt, leo thang xung đột địa chính trị trực tiếp đẩy nhu cầu trú ẩn lên; mặt khác, giá dầu tăng làm gia tăng lo ngại về lạm phát dạng “đầu vào”, và vàng trong lịch sử luôn là công cụ kinh điển để phòng ngừa lạm phát. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng nếu giá dầu tăng quá nhanh, nó có thể ngược lại hạn chế đà đi lên của vàng—bởi việc dầu đẩy kỳ vọng lạm phát có thể củng cố lập trường diều hâu của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed), từ đó kìm định giá của tài sản không sinh lãi như vàng.

USD: dòng vốn trú ẩn và sự giằng co từ kỳ vọng chính sách

Chỉ số USD trong đợt cú sốc địa chính trị lần này thể hiện tương đối ôn hòa: đi ngang, không thể duy trì đà tăng trước đó. Dòng vốn trú ẩn ngắn hạn chảy vào giúp USD có được một mức đỡ nhất định, nhưng xung đột địa chính trị ở Trung Đông tiếp tục leo thang cũng đẩy giá năng lượng tăng, từ đó có thể tạo ra tác động phức tạp đối với USD.

Điểm đáng chú ý là kỳ vọng của thị trường đối với chính sách của Fed đang thay đổi theo cách tinh tế. Lợi suất trái phiếu Mỹ kỳ hạn 2 năm tăng thêm 3 điểm cơ bản trong ngày, lên 4,294%, chạm mức cao nhất kể từ tháng 2/2025. Sự giằng co giữa áp lực lạm phát do giá dầu tăng và bất định địa chính trị sẽ tiếp tục ảnh hưởng tới xu hướng USD trong một khoảng thời gian tới.

Thị trường chứng khoán toàn cầu: cổ phiếu năng lượng tăng, nhóm tiêu dùng chịu sức ép

Chứng khoán Mỹ có diễn biến phân hóa vào ngày 22/7. Chỉ số Nasdaq giảm 0,57% xuống 25.690,90 điểm, S&P 500 giảm 0,14% còn 7.498,96 điểm; Dow Jones gần như đi ngang. Meta giảm hơn 2%, dẫn đầu mức sụt giảm trong nhóm bảy cổ phiếu công nghệ lớn. Nhóm cổ phiếu năng lượng nhìn chung tăng.

Sự phân hóa này phản ánh cách thị trường nhìn nhận hai mặt của việc giá dầu tăng: đó là tín hiệu tích cực với các nhà sản xuất năng lượng, nhưng là áp lực với các ngành sử dụng nhiều năng lượng và với chi tiêu của người tiêu dùng. Khi giá dầu lên mức cao trong 6 tuần, nó gây sức ép lên cổ phiếu công nghệ—chứng khoán Mỹ suy yếu nhưng mức giảm không lớn. Hướng đi chung của thị trường phụ thuộc nhiều hơn vào nền tảng cơ bản và môi trường thanh khoản, thay vì một biến số địa chính trị đơn lẻ.

Thị trường crypto: câu chuyện “vàng số” đối mặt với một vòng kiểm nghiệm mới

Trong bối cảnh xung đột địa chính trị và giá dầu tăng vọt, hiệu suất của Bitcoin được đặt vào câu hỏi—nó thực sự là “vàng số”, hay vẫn thuộc nhóm tài sản rủi ro?

Theo dữ liệu ngày 23/7, Bitcoin ở mức 65.823,9 USD, giảm 1,01% trong 24 giờ; trong phiên ghi nhận mức cao nhất 66.529,6 USD và thấp nhất 65.550,0 USD. Vốn hóa khoảng 1,32 nghìn tỷ USD, chiếm 41,49% thị phần. Biến động 7 ngày qua là +3,73%, 30 ngày qua là +0,56%, nhưng trong 1 năm qua là -44,85%.

$BTC

Bitcoin nhích lùi nhẹ ngay phía trên 66.000 USD. Diễn biến này tương phản rõ với đà tăng của vàng—vàng giao ngay từng tăng 2%, trong khi Bitcoin chỉ lùi nhẹ 0,7%. Nhìn lại một số sự kiện địa chính trị trong năm 2026, mô hình phản ứng của Bitcoin cho thấy sự thiếu nhất quán rõ rệt: tháng 2, Mỹ-Iran nổ ra khi Mỹ không kích Iran—vàng tăng còn Bitcoin giảm; tháng 5, trong các cuộc đàm phán Mỹ-Iran giằng co—Bitcoin cơ bản đi theo diễn biến của thị trường chứng khoán Mỹ.

Sự thiếu nhất quán này chỉ ra một vấn đề cốt lõi: thuộc tính tài sản của Bitcoin đang thay đổi, nhưng vẫn chưa hoàn toàn xác lập vị thế “tài sản trú ẩn”.

Xét từ phía cung, giới hạn cung cố định của Bitcoin (21 triệu coin) tạo nên nền tảng cho câu chuyện “vàng số”—về lý thuyết, khi xung đột địa chính trị làm gia tăng lo ngại đồng tiền pháp định mất giá, Bitcoin sẽ được hưởng lợi. Nhưng từ phía nhu cầu, chiều sâu thị trường, thanh khoản và mức độ nhà đầu tư tổ chức chấp nhận Bitcoin vẫn còn xa so với vàng. Ở giai đoạn đầu của cú sốc địa chính trị, Bitcoin thường thể hiện như một tài sản rủi ro và đối mặt với việc bán tháo ngắn hạn.

Tuy vậy, một số thay đổi mang tính cấu trúc đang diễn ra. Bitcoin ETF ghi nhận dòng tiền ròng vào liên tiếp trong ngày giao dịch thứ sáu. Dòng tiền ròng liên tục cho thấy một phần nhà đầu tư tổ chức đang đưa Bitcoin vào các danh mục phân bổ đa tài sản, điều này có thể—trong dài hạn—thay đổi cách Bitcoin phản ứng trước các sự kiện địa chính trị.

Hiện tại, cách định vị của Bitcoin gần hơn với “tài sản thanh khoản biến động cao”—nó không giống vàng ở chỗ có “uy tín trú ẩn” tích lũy qua hàng nghìn năm, và cũng không giống tài sản rủi ro truyền thống ở mức độ gắn chặt với tăng trưởng kinh tế. Trong môi trường xung đột địa chính trị, giá Bitcoin phụ thuộc vào cuộc giằng co của hai lực: (1) liệu dòng vốn trú ẩn có xem Bitcoin là một lựa chọn để thay thế vàng trong phân bổ hay không, và (2) liệu việc khẩu vị rủi ro suy giảm có kéo theo việc bán tháo mang tính toàn cục hay không.

Góc nhìn phân bổ đa tài sản: cách ứng phó

Trước biến động thị trường do địa chính trị thúc đẩy, nắm giữ một tài sản đơn lẻ thường đối mặt với mức độ bất định cao. Từ góc nhìn phân bổ tài sản, việc hiểu cách các tài sản khác nhau phản ứng khác nhau với cùng một biến số địa chính trị là nền tảng để xây dựng danh mục có tính bền vững.

Trong bối cảnh hiện tại, logic tăng giá của dầu tương đối rõ ràng—gián đoạn nguồn cung là cú sốc thực chất, không chỉ là kỳ vọng. Trump nhắm mục tiêu tới các tọa độ trong khu vực Tehran; kho Cushing tiếp tục giảm xuống sát ngưỡng vận hành; sản lượng dầu Mỹ quay đầu từ mức đỉnh kỷ lục. Sự “đồng pha” của các yếu tố này đang làm suy giảm một cách hệ thống không gian giảm của giá dầu. Tuy nhiên, không gian tăng của giá dầu lại bị giới hạn bởi áp lực từ phía nhu cầu và nhịp độ giải phóng công suất dư của OPEC+.

Logic trú ẩn của vàng trong bối cảnh hiện tại vẫn còn hiệu lực, nhưng cần theo dõi việc kỳ vọng chính sách của Fed thay đổi sẽ kìm nén định giá của vàng. Diễn biến của USD phức tạp hơn—sự giằng co giữa dòng vốn trú ẩn ngắn hạn và áp lực lạm phát trung hạn sẽ tiếp tục kéo dài.

Với nhà đầu tư muốn tham gia giao dịch đa tài sản, sản phẩm TradFi CFD trên nền tảng Gate bao phủ các tài sản truyền thống như dầu (WTI, Brent), vàng, bạc… Người dùng không cần chuyển nền tảng hay mở thêm tài khoản bổ sung, mà có thể giao dịch hợp đồng chênh lệch (CFD) trên chính hệ thống tài khoản hiện có để tham gia vào thị trường tài chính truyền thống. Việc tích hợp đa thị trường theo cách này giúp tăng tính linh hoạt trong phân bổ; nhà đầu tư có thể điều chỉnh giữa các nhóm tài sản khác nhau theo diễn biến thị trường.

Cần nhấn mạnh rằng biến động thị trường do sự kiện địa chính trị tạo ra thường có mức độ bất định rất cao. Diễn biến của eo biển Hormuz, nhịp độ “đấu trí” giữa Mỹ và Iran, và phản ứng chính sách của OPEC+ đều là các biến số khó dự đoán chính xác. Mọi quyết định phân bổ tài sản cần dựa trên khả năng chịu rủi ro và mục tiêu đầu tư của chính nhà đầu tư.

Kết luận

Vào ngày 23/7, những tuyên bố mới nhất của cả hai bên Mỹ-Iran cho thấy xung đột vẫn đang leo thang chứ không thu hẹp. Trump mở rộng mục tiêu tấn công từ cơ sở quân sự sang hạ tầng dân sự và đưa “trong thành phố Tehran” vào tọa độ nhắm bắn; phía Iran thì dùng lời đe dọa tương ứng “không cho phép xuất ra dù chỉ một giọt dầu từ khu vực”. Eo biển Hormuz đang ở trạng thái đóng, và hướng Biển Đỏ—lực lượng Houthi tại Yemen cũng đồng thời khởi động các cuộc tấn công. Hai tuyến đường thủy then chốt của nguồn cung năng lượng toàn cầu cùng lúc đối mặt rủi ro—đó là điểm khác biệt lớn nhất của cuộc xung đột lần này so với các sự kiện địa chính trị trước đây.

Trong thời điểm nhiều cú sốc cung chồng chéo, trong khi bộ đệm dự trữ lại cực kỳ hạn chế, logic tăng giá dầu có nền tảng cơ bản vững chắc. Và việc giá dầu truyền dẫn sang vàng, USD, cổ phiếu và thị trường crypto đang định nghĩa lại logic định giá của nhiều loại tài sản. Với nhà đầu tư, việc hiểu cơ chế truyền dẫn này quan trọng hơn nhiều so với việc cố dự đoán xu hướng giá của một tài sản đơn lẻ.

FAQ

Vì sao xung đột Mỹ-Iran có thể ảnh hưởng trực tiếp tới giá dầu toàn cầu?

Kênh ảnh hưởng cốt lõi của xung đột Mỹ-Iran tới giá dầu là eo biển Hormuz. Khoảng một phần ba lượng dầu vận chuyển bằng đường biển của thế giới phải đi qua eo biển này; trong điều kiện bình thường, các quốc gia ven Vịnh Ba Tư mỗi ngày xuất khẩu qua đây hơn 20M thùng dầu thô. Lực lượng vũ trang Iran đã tuyên bố chính thức eo biển đang ở trạng thái đóng. Hiện dự trữ dầu toàn cầu ở mức thấp trong lịch sử, kho Cushing rơi vào hiệu ứng “đáy bồn chứa”, nên không gian dự phòng nguồn cung gần như bằng không. Goldman Sachs cảnh báo rằng nếu khủng hoảng tiếp tục xấu đi, dầu Brent có thể vượt 120 USD.

Giá dầu tăng chắc chắn sẽ đẩy giá vàng lên?

Giá dầu tăng thường đem lại hai lợi ích cho vàng: (1) xung đột địa chính trị trực tiếp đẩy nhu cầu trú ẩn; (2) giá dầu tăng làm gia tăng kỳ vọng lạm phát, từ đó củng cố thuộc tính phòng ngừa của vàng. Vào ngày 23/7, vàng giao ngay từng tăng 2%, còn vàng kỳ hạn COMEX tăng 1,46%. Nhưng cần lưu ý rằng giá dầu tăng quá nhanh có thể ngược lại hạn chế không gian cho vàng—kỳ vọng lạm phát tăng có thể củng cố lập trường diều hâu của Fed, qua đó kìm định giá của vàng như một tài sản không sinh lãi.

Bitcoin phản ứng thế nào trong xung đột địa chính trị?

Vào ngày 23/7, Bitcoin ở mức 65.823,9 USD, giảm 1,01% trong 24 giờ, trong khi vàng giao ngay từng tăng 2%. Dữ liệu lịch sử cho thấy hiệu suất của Bitcoin trong xung đột địa chính trị không nhất quán—ở giai đoạn đầu xung đột tháng 2 thì vàng tăng còn Bitcoin giảm; trong giai đoạn đàm phán tháng 5, Bitcoin cơ bản đi theo diễn biến của thị trường chứng khoán Mỹ. Hiện Bitcoin gần hơn với “tài sản rủi ro biến động cao” hơn là “vàng số”. Tuy nhiên, Bitcoin ETF ghi nhận dòng tiền ròng vào liên tiếp trong ngày giao dịch thứ sáu, cho thấy xu hướng phân bổ của nhà đầu tư tổ chức đang thay đổi.

Trong thời gian xung đột địa chính trị, làm cách nào để phân bổ đa tài sản?

Logic cốt lõi là tận dụng phản ứng khác biệt của các tài sản trước cùng một biến số địa chính trị để xây dựng danh mục. Dầu thô được hưởng lợi trực tiếp từ gián đoạn nguồn cung; vàng được hưởng lợi từ trú ẩn và kỳ vọng lạm phát; USD chịu tác động kép từ dòng vốn trú ẩn và kỳ vọng chính sách; còn thị trường chứng khoán thì khác nhau theo từng ngành. Nhà đầu tư có thể giao dịch dầu thô, vàng, bạc và tài sản mã hóa trên cùng một nền tảng thông qua sản phẩm CFD của Gate TradFi và điều chỉnh linh hoạt theo biến động thị trường.

Đợt tăng giá dầu lần này khác gì so với trước đây?

Điểm khác biệt cốt lõi của lần tăng lần này nằm ở sự “đồng pha” của nhiều yếu tố: hai đường logic vốn trước đó phân kỳ giữa địa chính trị và các yếu tố cơ bản nay lại hiếm khi siết chặt cùng lúc. Trump nhắm mục tiêu tới các tọa độ trong khu vực Tehran; kho Cushing tiếp tục giảm xuống sát ngưỡng vận hành; sản lượng dầu Mỹ quay đầu từ mức đỉnh kỷ lục; đồng thời hướng Biển Đỏ và eo biển Hormuz đối mặt rủi ro không thể thông hành. Tổng dự trữ dầu hiện thấp hơn mức vào cuối tháng 2 khi xung đột Mỹ-Iran bùng phát. Cùng một cú sốc địa chính trị trong bối cảnh hiện tại có thể tạo ra độ co giãn giá lớn hơn.

Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Thông tin trên trang này có thể đến từ các nguồn bên thứ ba và chỉ mang tính chất tham khảo. Thông tin này không phản ánh quan điểm hoặc ý kiến của Gate và không cấu thành bất kỳ lời khuyên tài chính, đầu tư hoặc pháp lý nào. Giao dịch tài sản ảo tiềm ẩn rủi ro cao. Vui lòng không chỉ dựa vào thông tin trên trang này khi đưa ra quyết định. Để biết thêm chi tiết, vui lòng xem Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm.
Bình luận
0/400
TheForestIsNotGreenvip
· 3giờ trước
Nhanh lên nào! 🚗
Xem bản gốcTrả lời0
TheForestIsNotGreenvip
· 3giờ trước
Nhanh lên! 🚗
Xem bản gốcTrả lời0